Khi lớp học im lặng:
Tôi nhận dạy một lớp với tâm lý của học trò:
- Không thích bật cam
- Học rất “im lặng”
- Gọi tên thì trả lời, không gọi thì… thôi
Nếu cứ dạy bình thường thì… toang
Thế là tôi ra cơ chế đầu tiên:
Ai phát hiện lỗi trong bất cứ đâu (trong bài giảng, trong quiz, trong cách tính điểm) → được thưởng điểm
Và nhóm Zalo bỗng nhiên “có biến”:
– “Cô ơi câu này sai rồi 😏”
– “Từ “schoolbag” viết liền hay viết rời thế cô? vì em thấy từ school lunch lại viết rời?”
Tôi cười vì …vui!
Giai đoạn tiếp theo: gửi vở, quy định lớp học là buổi nào cũng phải ghi chép, nhưng
– Lác đác vài bạn gửi
– Tag phụ huynh vào thì… được vài cái like 😄
– Thêm được vài bạn nộp muộn
Và chỉ vài buổi sau…Việc gửi vở lại thưa dần, thưa dần.
Thế là tôi lại thêm cơ chế: Các bạn gửi vở sau vẫn có điểm, nhưng chỉ người gửi nhanh nhất mới đc thưởng điểm cao nhất.
Và ngay lập tức…
– Tiến gửi vở đầu tiên (Mặc dù, viết xong… chính Tiến đọc lại cũng không hiểu) 😄
– Thái gửi vở ngay trước khi buổi học bắt đầu (file học đã tôi được gửi trước 3-4 tiếng)
– Uyên quay sang cằn nhằn mẹ: “Tại mẹ cầm điện thoại đi mà con không chụp vở kịp!”
– Dũng nhắn vào nhóm: nhìn chúng nó gửi vở mà bất lực!
Tôi cũng chỉ cười mừng, đành chấp nhận cảnh mỗi nhà một “drama”, 1 rule đã đưa ra, phải vững vàng quan điểm, không được châm chước!
Rồi đến phần quiz, phần so điểm, so cực căng 😄
– “Cô ơi sao em điểm cao nhất mà cô lại tính em top 3?”
– “Cô tính thiếu điểm gửi vở của con rồi?”
– “Sao tổng điểm của con chưa cộng vào điểm của buổi hôm nay!” “Cô ơi, cô ơi, cô ….!
Và tất nhiên…là thân Cô giáo thì phải giải trình từng bước: cô tính theo tiêu chí % accuracy chứ không phải theo scores mà, hôm nay thi nhóm, nên nhóm 1 là bạn này và bạn này, top 2 là … là…à ừ, cô tính nhầm mất điểm của em, sorry, sorry nhé!
Đấy, giải trình không thuyết phục là cô giáo …toang, lại bùng nổ tin nhắn, kaka!
Thế thôi, thay đổi vài quy định nhỏ, nhưng:
có thể biến một lớp “im lặng” thành một lớp “ồn ào có mục đích”, thứ ồn ào mà tôi thích!