An học cấp 1 rất giỏi: thích học Tiếng Anh, vui vẻ, thích nói Tiếng Anh với người nước ngoài và nói rất tự nhiên.
Mẹ An thì siêu chăm con. Cho đi học trung tâm, tham gia các hội nhóm tự học, tìm video Tiếng Anh luyện nghe xem… Nói chung là một học sinh… rất xịn.
Rồi khi lên lớp 6.
Điểm tiếng Anh học kì 1: 7 điểm.
Mẹ hơi sốc.
An hụt hẫng, buồn.
Gia đình bắt đầu thử nhiều cách để thay đổi: chuyển trung tâm học, tìm hình thức học phù hợp hơn, nhưng vì không thể đưa đón xa, còn việc học online thì An lại không chịu.
Mẹ càng sốt ruột, An càng khó chịu. Không khí trong nhà bắt đầu căng lên.
Bố An nhắn cho mình:
“Học bên bạn là học kiểu gì thế? test thử cho con mình được không?”
Mình gọi lại để nói chuyện, nhưng bố bạn lại không bắt máy.
Hôm sau bố An gọi lại, vừa hỏi ý mình vừa hỏi ý An, và vì cuộc trao đổi giữa hai bố con có vẻ vẫn chưa thống nhất rõ ràng nên cuộc gọi kết thúc khá nhanh.
Khoảng 2 tháng sau, bố nhắn lại. Lần này nói rất rõ mong muốn:
“Con học cấp 1 rất ổn, mà lên lớp 6 lại tụt”
“Con lại khó tính, mẹ làm thử nhiều cách rồi mà không thích, không chịu”
“Nhờ bạn xếp lớp thử cho con”
Mình nhận lời.
Buổi test diễn ra khá ổn, tuy chưa thể hiện sự thích thú hào hứng lắm nhưng con vẫn chịu học tiếp.
Đến buổi thứ 3 mình hỏi thăm mẹ trước, xem An có thấy thế nào, mẹ cười hiền: “An bảo bài dễ cô ạ, nhìn qua tý là con đã hiểu rồi”
Mà mẹ vẫn nói thêm: “Thế mà em thấy con làm quiz vẫn sai, vẫn thua các bạn nên em vẫn đang bảo con phải chịu khó ghi chép lại chị ạ.”
Đến khoảng buổi thứ 5, bố An nhắn: “An bảo lớp này dễ quá, đổi lớp cao hơn giúp mình được không”
Quả thật, mình thấy cô bé này khá thú vị: con biết tự đánh giá và nói rõ mong muốn của mình, một tố chất cực kì đáng khen!
Mình nghiêm túc hơn trong việc tìm ra vấn đề để hỗ trợ con: đúng là con có vốn từ vựng rất tốt, nghe nói với phản xạ nhanh. Nhưng… vì sao điểm kiểm tra trên lớp lại thấp?
Rất may, đúng thời điểm đó thì bố gửi mình bài kiểm tra giữa kì 2 của An. Còn chụp full bài luôn và nhờ mình xem kỹ.
Điểm: 7.5. Tức là… vẫn chưa cải thiện so với cuối học kì 1.
Mình ngồi xem kỹ từng bài.
Đuôi ED → chưa nắm rõ quy tắc cách phát âm đuôi “ED”
V-ing → chưa nắm rõ quy tắc 1 số động từ theo sau phải là V-ing
Đại từ bất định → chưa nắm rõ cách chia động từ hòa hợp với chủ ngữ.
Food và dishes → chưa hiểu cách dùng với danh từ số nhiều và cách chia động từ hòa hợp với chủ ngữ.
Tức là, những lỗi rất nhỏ… nhưng lại mất điểm.
Mình trao đổi với mẹ An:
“Với sức học này, không thể dừng ở 7.5 được. Cần cho con học 2 lớp:
Lớp Vocab là học lại nền tảng: IPA, phát âm, trọng âm, từ vựng. Con học ít nhất khoảng 20 buổi, đến khi có thể tự nhìn IPA để đọc từ mới thì có thể tạm dừng để tập trung lớp thứ 2.
Lớp Grammar là ngữ pháp.
Phải vừa vá lại nền (phát âm, từ vựng), vừa học ngữ pháp từ cơ bản (đại từ, danh từ, mạo từ, tính từ, trạng từ, so sánh, động từ, thì, cấu trúc câu…) thì mới kịp với cách thi cấp 2.”
May mắn là bố mẹ đồng ý. Bạn ấy cũng vào học với sự nghiêm túc và mong muốn thử thách ở lớp ngữ pháp level cao hơn.
Một thời gian sau, mẹ gọi lại chia sẻ: “Em thấy An bắt đầu quen lớp Ngữ pháp rồi cô ạ, lúc đầu nó hơi ngợp vì các bạn trong lớp học từ lâu rồi, An mới vào chưa quen cách học, lại thấy thua các bạn”
“Nhưng nó lại có động lực hơn, “Kiểu thấy thua nên muốn gỡ lại ấy chị!”
Rồi mẹ kể tiếp: “Giờ An tự đọc lý thuyết trước, lên lớp không ghi vở ngay đâu, con ngồi xem các bạn đọc, trả lời thôi. Xong về tự in file ra rồi mới ghi vở lại, nên con toàn gửi vở cho cô sau đấy”
Lớp từ vựng thì con vẫn đang học, chưa thấy muốn nghỉ, nên vẫn cứ để cho con học 2 lớp đã chị nhé, hihi!
Nghe đến đó là mình biết… ỔN rồi.
Sau 10 buổi học cùng lớp Ngữ Pháp, An đã leo lên top2 vì sự chăm chỉ và bứt tốc về điểm số, cô giáo phải công nhận: “An là làn gió mới cho lớp Ngữ pháp”
Còn điểm cuối kì…phải chờ 2 tuần nữa mới có.
Mình sẽ cập nhật sau nhé.