Tôi nhận dạy con của một người bạn, lúc đó em đang học lớp 7.

Vốn từ vựng: gần như bằng một học sinh lớp 1.
Không đọc được we, she, they.
Không trả lời được “and”, “student” nghĩa là gì

Nhưng đó chưa phải vấn đề lớn nhất.

Em luôn quên giờ học.
Viết chữ như vẽ ký hiệu.

Phát âm chậm, rất chậm tựa như đánh vần.
Kỹ năng tin học cơ bản còn yếu: loay hoay không biết chat trong Google Meet.
Mỗi buổi, làm xong 1 quiz cơ bản là hết sức.

Mẹ em (bạn tôi)?
Bận. Rất bận.
Nhắn tin — không trả lời.
Gọi điện — không nghe.
Bắt được máy — nói vài câu rồi tắt.

Thiết bị?
Cũ. Mạng yếu. Không mở nổi file nghe.
Nhà có 3 em nhỏ. Nghe “ting ting” là lao vào.
Lớp học online… đôi lúc giống một trò đùa.

Kết quả:
Khóa 1 — không có nề nếp
Khóa 2 — lặp lại y hệt

Tôi bắt đầu nghĩ: dừng hay tiếp tục?

Rồi phụ huynh (bạn tôi) còn động viên ngược lại:
“Con biết đọc rồi. Con viết có hồn rồi. Con vẫn thích học. Cô thương thì thương cho trót, nha, nha, nha.”

Rồi tôi làm những việc rất “đời”:

Lập nhóm Zalo có cả nhà → chỉ để gọi em vào học đúng giờ
Cho ghi chép cực đơn giản → chỉ cần từ + nghĩa
Chụp vở → đổi điểm → đổi quà
Lỗi kỹ thuật → cô dùng Ultraview xử lý hết, em chỉ cần lặp đi lặp lại các bước cho nhớ rồi cho mới thoát Ultraview.

Không có phương pháp cao siêu.
Chỉ là giảm độ khó + giữ em ở lại.

Rồi một vài thứ bắt đầu thay đổi.

Mẹ mua laptop mới.
Em có không gian học riêng.

Và… tiến bộ đến rất chậm. Nhưng có.

Em đọc được IPA:
concentrate /ˈkɒnsəntreɪt/, independent /ɪndɪˈpendənt/…

Viết lại được từ tiếng Anh — không còn là ký hiệu.
Hiểu nghĩa. Chép được. Làm quiz 1 (quiz dễ) đúng 100%

Tức là: có nền để học tiếp.

Nhưng thứ quan trọng nhất không phải kết quả.

Mà là khi tôi hỏi:
“Có mệt không?”
“Con có tin mình học được không?”

Em trả lời ngay:
“Dạ không mệt. Dạ, con tin.”

Với tôi, thế là đủ.

Học sinh còn tin → giáo viên còn dạy.

Phần còn lại chỉ là thời gian.

(to be continued…)